HOÁN MỆNH (Truyện dài nhiều kỳ)

69deluxe

Đại Gia Lầu Xanh
The VIP
LX Credits
10,426
USD
0
Tham gia
7/4/06
Bài viết
1,154
Được thích
14,807
Lô đề giá gốc: Lô 21.680đ, đề 710đ
Thân chào ae,

Cũng khá lâu rồi tôi không viết truyện. Thỉnh thoảng tôi cũng có quay lại diễn đàn xem qua, vẫn thấy tin nhắn và thông báo follow nick mình. Cảm giác khá vui, nhận ra mình chưa bị quên lãng.

Dạo này khá rảnh rỗi tôi lại tình cờ nghĩ ra một cốt truyện khá thú vị nên viết lại. Hôm nay tôi đăng truyện lên xem như món quà nhỏ gửi tặng anh em Lxers.

Hoán mệnh là một dài nhiều tập. Nội dung bao gồm nhiều thể loại (huyền bí, trinh thám, group sex, rape, NTR...). Các Anh em cân nhắc trước khi đọc.

Truyện về một thanh niên nghèo khổ tên Minh, mồ côi cha mẹ. Từ bảy tuổi Minh đã lang thang đầu đường xó chợ và được một bà chủ quán ăn nhận nuôi. Một lần "tai nạn nghề nghiệp" Minh bị sét đánh nhưng không chết. Sau đó nó phát hiện ra mình có một khả năng kì lạ, đó là nhập hồn vào cơ thể vật sống khác. Tuy nhiên, chưa kịp khám phá khả năng mới của mình, tai hoạ lại đổ ập xuống... Linh hồn Minh rơi vào cơ thể một thằng con trai cùng tuổi, nhưng gia thế lại khủng khiếp không tưởng tượng nổi. Sau đó là cuộc phiêu lưu của Minh trong một thế giới hoàn toàn xa lạ... Liệu Minh có thể một lần nữa trở lại chính mình không ? Hoặc nên hỏi, Minh có còn muốn trở về kiếp bần hàn trước đây không ?

Câu trả lời sẽ xuất hiện, nhưng cũng khá lâu đấy.
 

69deluxe

Đại Gia Lầu Xanh
The VIP
LX Credits
10,426
USD
0
Tham gia
7/4/06
Bài viết
1,154
Được thích
14,807
CHAPTER 1: HOÁN MỆNH

PHẦN 1: TIA SÉT ĐỊNH MỆNH

Từ ngày bắt đầu nhận thức với thế giới này, nó liên tục đón nhận những bất hạnh xui xẻo liên miên bất tận. Ba tuổi nó bị sốt rét suýt chết. Mẹ nó ôm hết tiền trong nhà đi theo tình cũ. Ông bà nội giận dữ lần lượt qua đời cách nhau 3 tháng. Kinh tế gia đình xuống dốc không phanh. Cha nó vì nuôi con phải bươn chải làm đủ nghề từ khuân vác đến xích lô. Đồ đạc trong gia đình lần lượt ra đi. Nó còn quá nhỏ để lo lắng gì, chỉ thích thú chơi đùa trong căn nhà ngày càng trống trải.

Rồi một ngày, khi cha nó mang nó đến một căn nhà cũ kĩ, nó bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong cuộc sống mình. Nó thấy được lưng cha cong hơn, khoé mắt thâm quầng nhăn nhúm. Sáu tuổi nó bắt đầu đi bán vé số sau giờ đi học. Hai cha con sống lay lắt qua ngày chắt chiu từng đồng lẻ kiếm được. Khi nó hơn bảy tuổi, cha bị giàn giáo công trình đổ lên người, không qua khỏi. Thế là còn mỗi nó bơ vơ trong một căn nhà cũ nát với số tiền đền bù nhỏ nhoi còn lại sau chôn cất cho cha.

Không còn cha làm chỗ dựa, nó phải nghỉ học để làm việc kiếm ăn. Mỗi ngày dành một buổi bán vé số, thời gian còn lại có thể làm việc vặt vãnh xung quanh xóm để kiếm ăn qua ngày. Nhưng không được nửa năm sau, căn nhà ọp ẹp của nó cũng bị cưỡng chế vì thuộc diện lấn chiếm bất hợp pháp. Không có nơi ở cố định người ta cũng không tin tưởng giao vé số cho nó đi bán… Thế là nó chỉ còn một bọc quần áo cũ nát treo trên lưng đi lang thang khắp nơi. Cho đến một ngày, đói đến mờ cả mắt, nó ngã quỵ bên lề đường trước một quán ăn khá lớn. Người ta mang nó vào cho ăn, cho tắm và nhận nó làm việc ăn ở tại đó. Với tuổi nó, Minh rất biết ơn gia đình chủ nhà đã cưu mang nó. Nhưng sau 5 năm, lớn lên dần, đầu óc cũng sáng suốt hơn, nó biết mình bị lợi dụng. Ăn ngủ không tốn tiền, nhưng nó phải làm việc quần quật từ sáng sớm đến tối khuya, quanh năm suốt tháng không một ngày nghỉ. Mỗi tháng chỉ được bà chủ cho 500 ngàn với lời răn dạy “con nít sài nhiều tiền hư người”.

- Minh... Mày làm cái gì đứng thừ ra đó? Điếc hay sao không nghe khách kêu hả?

Tiếng hét the thé của bà chủ làm Minh giật bắn người sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man về số phận của mình. Nó vắt cái khăn lau bàn lên vai, vội vã bước tới bàn khách đang la hét í ới trước mặt.

- Cho hỏi anh chị cần gì?

- Mẹ... Kêu réo nãy giờ... Điếc hả mày?

Một gã con trai xưng xỉa, mắt long lên sòng sọc thị uy với Minh.

- Dạ, em xin lỗi. Anh gọi đồ ăn đi ạ?

Cuộc sống cùng khổ nó đã quen nhún nhường trước thái độ hách dịch của người khác đối với mình. Hầu như ai cũng có quyền la hét, chửi mắng nó.

- Tao...

- Thôi... Được rồi. Gọi đồ ăn đi anh. Em đói rồi...

Cô gái khá xinh xắn bên cạnh gã thanh niên vùng vằng ỏng ẹo. Gã thanh niên quay sang nhếch mép cười, tay ghì chặt vòng eo thon nhỏ của cô gái. Sự thân mật rất đỗi bình thường của đôi nam nữ này lại làm khóe mắt Minh lén lút nhảy lên một cái… Bạn khác giới đối với một thằng Minh mười bảy tuổi cứ như một giấc mộng xa vời. Chỉ có thể nhìn từ xa mà tưởng tượng đủ thứ.

- Hai phần Bò Beefsteak Ốp la... Hai lon Pepsi... nhanh lên đó mày... Đụ mẹ... Mày mà chậm...

Minh quay người đi vào bếp, bỏ lại tiếng chửi mắng đe dọa của gã thanh niên kia. Nó đã quen bỏ ngoài tai những sự khinh thường của người khác. Nó hiểu nếu không thích nghi với thân phận thấp hèn, nó không thể tồn tại trong xã hội này. Kẻ giàu có mặc nhiên có quyền chà đạp người khốn khó.
___________________________

- Eh... vô ăn ăn đại rồi dọn dẹp đi nè....

Đang quét sân chợt nghe tiếng bà chủ sang sảng gọi, Minh gác cây chổi vào góc sân. Nó rửa tay rửa mặt vui vẻ bước vào nhà. Mâm cơm tứ tung đũa chén, vung vãi thức ăn khắp cả bàn. Minh lấy chén xới cho mình một bát cơm thật to rồi ngồi xuống ăn. Thân là người chạy bàn quán ăn kiêm cả giúp việc tại gia, nó luôn phải ăn sau. Nó đã quen với việc ăn đồ thừa của gia đình chủ bỏ lại. 'Đôi khi cũng tốt' - Minh tự an ủi mình. Không ăn chung thì không phải rụt rè e ngại gì. Nó chắp chắp môi, tay cầm cái xương cá còn dính ít thịt đưa lên miệng gặm ngon lành. Bỏ cái xương trắng gặm sạch sẽ xuống mâm, vừa và cơm vào miệng, chợt ánh mắt Minh dừng lại trên cái ly thuỷ tinh nước uống dở bên cạnh. Trên mép ly có một vết son môi đo đỏ in rõ cả từng đường vân. Miệng đầy cơm đang nhai nhồm nhoàm cũng sững lại, mắt nó liếc láo liên. Xác định rõ mọi người trong nhà đã về phòng riêng, Minh vội chộp lấy cái ly thoáng chần chừ rồi đưa lên mũi… Một mùi thơm của son môi thoang thoảng. Như ăn vụng sợ hãi, Minh vội đặt cái ly xuống, nhìn ngoái ra sau lưng. Thấy không có ai, nó thoáng yên tâm. Lại cầm lấy cái ly rung rung đưa miệng… Nó để môi mình chạm vào đúng vị trí đó, lưỡi nó đưa ra như nếm thử mùi hương còn lưu lại trên đó. Trong đầu Minh một thân hình thanh mảnh từ từ hiện ra rõ nét... Chị Ngọc Nga, con gái một của bà chủ. Năm nay chị 18 tuổi, vừa thi đậu Đại học. Chị Ngọc Nga có gương mặt trái xoan, đôi mắt to tròn điển hình của con gái miền Tây. Dáng người chị lại tuyệt đẹp, ngực căng, mông nở… Đối với Minh, một kẻ hầu như không có cơ hội tiếp xúc với phái nữ thì chị Nga đã vô thức trở thành tiêu chuẩn của cái đẹp. Nói vậy cũng không quá đáng. Bao nhiêu năm chạy bàn cho quán, Minh hầu như rất ít lần gặp được đứa con gái nào có thể so sánh với chị.

- Nè… Minh.

Bất chợt giọng nói của Ngọc Nga vang lên ngay sau lưng làm Minh giật bắn cả mình. Ly nước tuột tay đổ ra đầy bàn. Nó hoảng hốt, không dám ngẩng đầu lên, túm lấy cái giẻ lau lau thật nhanh. Vừa quay lại, Minh đã thấy chị Nga đặt xuống bàn một cái đĩa, bên trong là một khúc cá chiên nguyên vẹn chưa ai động vào.

  • Còn bao nhiêu thôi. Ăn tạm đi.
  • Dạ. Cảm ơn chị…
Chị Nga dường như đang có tâm sự vui, không để ý đến sự bất thường của Minh chỉ đi lướt qua nó về phía buồng tắm. Nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại… Minh háo hức trở lại với bữa ăn dở của mình. Bất chợt tiếng nước xả rào rào từ trong phòng tắm vọng ra, Minh ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía đó.

"Chị Ngọc Nga tắm ở đây sao?" - Nó lẩm bẩm - "Chị Nga có phòng tắm riêng trong phòng, tại sao lại tắm dưới đây".

Minh bừng tỉnh. Nó nhớ rằng buổi trưa chị Nga có cằn nhằn với bà chủ rằng thợ sửa nước hẹn ngày mai mới đến. Minh chợt nhìn về phía cánh cửa phòng tắm đóng kín, hai mắt nó tỏa sáng như có thể nhìn xuyên thấu thấy được thân thể trần truồng tuyệt đẹp của chị Ngọc Nga. Minh chưa bao giờ thấy phụ nữ khỏa thân… Nói đúng ra nó từng được nhìn mấy đứa Tây tóc vàng hoe cởi truồng trong bộ bài Tây của ông chủ. Và chỉ đến đó mà thôi… Chị Ngọc Nga không cao to ngồn ngộn như những con đó, nhưng Minh tin chắc thân hình chị phải đẹp hơn.

Ánh mắt nó chợt hướng về cầu thang gỗ sau dàn bếp. Trên đó là phòng cậu Bảy, bà con xa của ông bà chủ. Nó nhớ giữa cầu thang có một cái cửa sổ nhỏ vừa đủ lách người ra mái tôn garage hông nhà. Cánh cửa sổ thông gió phòng tắm lại nằm trên mái tôn. Ngày thường chỉ cần có người bước khẽ lên cây cầu thang gỗ là cậu Bảy nghe liền, nhưng hôm nay không phải ngày thường. Cậu Bảy về quê đến cuối tuần.

Nó lại nhìn khúc cá chiên vừa ăn một nửa trước mặt. Cảm thấy mình thật tệ hại. Chị Nga là người duy nhất ở cái nhà này tốt với nó. Vậy mà… Minh cúi đầu tiếp tục ăn… Nhưng cơm lúc này vào miệng nó lại nhạt nhẽo một cách kì lạ…

"Nhìn chút thôi nha… cũng đâu phải làm chị Nga tổn thương gì…"

"Không được… Mày thật hư đốn…"

"Chỉ một lần này thôi… Chị Nga cũng không biết mà…"

Trong đầu Minh như có hai luồng suy nghĩ, thánh thiện và tà ác cứ giằng co tranh đấu. Nhưng rõ ràng trong trường hợp này, trong cơ thể một thằng con trai mới lớn, sự thánh thiện thật yếu ớt mau chóng bị tà ác gạt bỏ.

Minh mím môi, tay rung rung đặt chồng chén xuống sàn nước. Nó lau hai bàn tay ươn ướt vào vạt áo nhăn nheo vàng ố… Từng bước về phía cầu thang, tim nó như nhảy ra khỏi lồng ngực. Minh lồm cồm bò lên cầu thang. Tiếng kẽo cọt vang lên cũng làm nó muốn ngạt thở vì hồi hộp. Bình thường cây cầu thang gỗ này Minh chỉ nhúng ba bậc đã lên tới trên, thế mà hôm nay chân nó cứ quíu lại vụng về đến lạ. Tay nó chậm chậm đẩy cánh cửa sổ ngay giữa bậc cầu thang, khẽ lách người chui ra ngoài. Chân nó rung rung đạp lên mái tôn, mắt nhìn về phía ô cửa sổ hắc ánh đèn vàng ngay trước mặt. Từ vị trí này, nó chỉ cần nhón chân là thấy được mái tóc đen óng ả ướt đẫm nước của Ngọc Nga bên trong. Nó nín thở rón rén bò đến, tim đập nhanh như muốn phá tan lồng ngực nhảy ra ngoài. Chị Ngọc Nga đang xoay lưng về phía nó. Mái tóc vắt ngang qua vai. Bờ vai trần trụi bóng loáng dưới ánh đèn làm cả người nó run rẩy. Nó cố bò đến thật khẽ, mái tôn cũ oằn xuống rung lên dưới trọng lượng cơ thể nó. Ánh mắt Minh xuyên qua ô cửa sổ lướt trên làn da con gái mịn màn tuyệt đẹp mà đầu tiên trong đời nó nhìn thấy. Cái cổ thon dài, hai bờ vai thanh mảnh, tấm lưng cong ỏng lên... và... đoạn cuối xương sống là hai vùng trũng trước khi phô bày ra cặp mông căng mọng vểnh lên kiêu ngạo. Minh thấy mặt mình nóng lên. Giữa hai chân nó như có thứ gì đó thức tỉnh vùng lên căng cứng cả đũng quần.

Giây phút này thật thần kỳ… Hai mắt Minh mở to dán chặt vào những đường cong óng ả mờ ảo bên trong ô cửa. Nó không để ý đến điều gì hết… Ngay cả những giọt nước mưa nặng trĩu bắt đầu rơi gõ lên mái tôn long tong mỗi lúc một gấp gáp.

- Ào....

Cơn mưa đổ xuống thật lớn như trút nước. Minh chỉ nghiến răng thầm mong chị Ngọc Nga quay người lại… Nó muốn được nhìn thấy hai bầu vú no tròn tuyệt vời của chị. Như đáp trả mong ước của Minh, chị Ngọc Nga bất chợt xoay người.

"Ầm…"

Đầu óc Minh như có một tiếng sấm oanh động làm hai lỗ tai nó lùng bùng. Hai mắt nó như rách toạc mở lớn… Sống mũi ê ê rồi nóng lên như xuất huyết. Trước mắt nó là một tác phẩm của nghệ thuật. Hai bầu vú chị Ngọc Nga căng tròn mơn mởn tuyệt đẹp với hai nhuỵ hoa đỏ hồng còn đọng những giọt nước rung rinh… Giữa hai chân Minh như có vật gì gầm lên giận dữ muốn đâm toạc cả đũng quần. Minh hơi nhướng người lên trước để ánh mắt rời khỏi hai bầu vú mộng mơ kia đi xuống sâu hơn… Một cái bụng phẳng lì… cái rốn nhỏ xinh đẹp… trắng quá… trắng đến loá cả mắt. Hơi thở Minh càng gấp gáp phát ra âm thanh ồ ồ nặng nề như muốn át cả tiếng mưa rơi.

Chị Ngọc Nga đang dùng sữa tắm xoa xoa đều hai bầu vú chợt như nghe thấy gì, ngẩng đầu lên. Ngoài cửa sổ kính một bóng người lù lù bất động, hai mắt trợn trắng nhìn chằm chằm vào trong.

- Ahhh… Roẹt....

Tiếng thét hãi hùng của Ngọc Nga vang lên cùng lúc với một ánh chớp chói loà lao xuống từ bầu trời. Cơ thể Minh cứng đờ, một luồng điện cực mạnh chạy qua cơ thể nó. Đau đớn sao ?! Không hề, không hề có một cơn đau nào. Minh chỉ thấy cả người cứng đờ và trời đất tối sầm không chút ánh sáng. Cơ thể Minh từ từ nghiêng đi, ngã ngửa ra phía sau như một bức tượng đá.

- Đùng....

Minh nằm sõng soài trên mái tôn, tóc tai dựng đứng lên bốc khói. Hai mắt nó vẫn mở to như còn lưu lại hình ảnh hai bầu ngực căng tròn, hai cái núm vú mủm mỉm đỏ hồng đó.

_____________________________

- Nó tỉnh rồi. Nó tỉnh rồi... lạy trời lạy phật...

- Cái thằng khùng... Mẹ nó... Mưa gió sấm chớp tự nhiên leo lên mái tôn đứng... Sét đánh mà không chết... Mạng mày cũng lớn nhe con...

- Đúng rồi... Ngu hết biết... muốn chết đâu chết phức cho rồi... Tự nhiên mang họa vô nhà người ta...

Minh chớp chớp mắt nghe hết những lời sỉ vả xung quanh mình. Nó thấy mình đang nằm trong một căn phòng bệnh viện. Bao quanh là bà chủ, ông chủ, hai cặp mắt nhìn nó như nguyền rủa hơn là thương cảm. Mình bị sét đánh sao ? Không phải chỉ có những kẻ xấu mới bị trời đánh sao ? Mình đã...

- Ah...

Minh chợt nhớ đến chuyện mình làm, nó giật bắn người bật dậy. Tức thì cảm giác đau đớn trong đầu làm nó la lên, mặt mũi tối sầm.

- Mày điên à... nằm yên đó cho tao nhờ...

Minh nhắm mắt nhăn nhó. Nhưng thâm tâm nó đang khổ sở suy tính. Chị Ngọc Nga có lẽ chưa nói với ông bà chủ, nếu không có lẽ không cần sét đánh, mình cũng bị họ đánh chết. Vậy chị Ngọc Nga đâu ? Minh ôm đầu, co rúm người lại. Cơn đau đớn như xé trong đầu làm nó bỏ qua tất cả mọi thứ. Có gì đó chạy loạn trong đầu nó, va chạm tứ tung như muốn tìm đường ra. Minh lăn lộn trên giường, cơ thể nó run lên bần bật, mồ hôi vã ra như tắm. Nó thà rằng mình bị ông bà chủ đánh chết cũng còn đỡ hơn bị hành hạ kiểu này.

- Ahhh....

Nó hét lên một tiếng, vang ong ong cả căn phòng. Ông bà chủ chết sững người, tất cả mọi người khác trong phòng cũng giật mình dựng lên. Chỉ có Minh là dừng sững, hai mắt trợn trừng, tư thế vẫn giữ nguyên động tác chồm lên một cách kì lạ. Cơ thể nó như bị đông cứng trong không gian một cách kì lạ, như một đoạn phim bấm 'pause' tại chỗ.

"Cái quái gì thế này... mình bị gì thế này... Trời ơi tôi chết rồi sao?" Đó là ý nghĩ của Minh ngay lúc này. Ngay khoảnh khắc nó hét lên, quan cảnh trước mặt tự nhiên nhoè đi. Nó cảm giác cơ thể mình như trượt dài đến phía trước. Bồng bềnh. Nó nhìn xuống thấy hai chân nó hổng lên khỏi mặt đất. Cả người nhẹ bổng, cơn đau đầu cũng biến mất tăm. Nhưng khi nó quay đầu lại, nó muốn hét lên nhưng miệng lại không phát ra được âm thanh nào. Minh thấy chính nó… Phải, là chính bản thân nó còn đang ngồi dựng trên giường, hai mắt trừng trừng.

"Khôngggg"

Minh hét lên thật lớn, nhưng âm thanh không vang ra khỏi miệng mà chỉ tồn tại trong ý thức của nó. Nó vùng vẫy kịch liệt để về bên cơ thể mình. Tay nó vô ý chộp vào cánh tay của ông chủ, nhưng nó vuột qua như quơ tay vào không khí. Ông Sang đang trợn tròn hai mắt nhìn biểu hiện của thằng Minh, tay ông còn quơ quơ trước hai mắt không chớp của nó. Bất chợt ông rùng mình, cánh tay truyền đến cảm giác lạnh buốt kì lạ.

- Ahhh....

Hai vợ chồng ông Sang đang lạ lùng nhìn thằng Minh cứng đờ như tượng. Đột nhiên tiếng hét của nó phát ra xé vỡ cả phòng. Tất cả mọi người giật bắn mình, nhìn lại. Tiếng hét này cứ như tiếp tục lại tiếng hét mới vừa nãy bị cắt ngang...

- Mày điên hả ? Mẹ... Mày la nữa người ta đuổi về đó... - Ông Sang cáu kỉnh gắt lên.

Minh mềm nhũn ngã bẹp xuống giường. Cơ thể nó ướt đẫm mồ hôi. Chuyện mới xảy ra chỉ kéo dài vài giây nhưng đối với nó như cả thế kỷ mới trôi qua. Nó không biết mình đã làm thế nào để quay lại. Nó chỉ biết lúc đó trong đầu gào thét kinh người, tự nhiên sức hút kì lạ từ trong cơ thể trước mặt hút nó về. Cảm giác kinh sợ này ngàn vạn lần nó không muốn thử nữa.

___________________________

Ba ngày sau, Minh đã hoàn toàn buông lỏng. Khi rời bệnh viện quay lại nhà của ông bà chủ, biểu hiện của chị Ngọc Nga là điều Minh lo lắng nhất. Nhưng ngoại trừ đôi lúc nhìn nó bằng ánh mắt căm ghét, chị tuyệt không nhắc lại chuyện xấu nó đã làm. Chị Ngọc Nga có lẽ xấu hổ về chuyện bị Minh nhìn lén đang tắm... Cũng có thể chị thấy nó bị sét đánh xem như đã bị trừng trị đích đáng. Đây có lẽ là kết quả tốt nhất mà Minh còn chưa tưởng tượng ra được.

Nhưng hôm nay lại có một trường hợp đặc biệt diễn ra. Ông bà chủ đi Vũng Tàu chơi, quán ăn tạm nghỉ. Riêng chị Ngọc Nga cần ôn thi nên ở nhà...

Minh không dám suy nghĩ mông lung nhiều. Nó sợ nhất là thời điểm ở nhà chỉ có hai người chị Ngọc Nga sẽ đem chuyện kia ra xử lý nó. Được thảnh thơi một ngày, ra ngoài chơi còn tốt hơn ở nhà nơm nớp lo sợ. Xe ông bà chủ vừa khuất ở cuối con đường là Minh vội vàng tung cửa chạy lao ra sân bóng trong xóm. Gọi là sân bóng chẳng qua chỉ là một khoảng đất trống giữa xóm mà chưa có người cất nhà ở.

Vừa đến nơi Minh hơi chán nản nhìn quanh, sân bóng vắng hoe. Đám thằng Thuận, Phong không ra chơi. Nó đành ngồi bệt xuống đất chờ. Cả khoảng đất trống trải, cỏ mọc từng cụm xơ xác. Xa xa có một con chó đang sục sạo chũi mỏm vào trong đống rác. Minh chợt nghĩ đến chuyện xảy ra ở bệnh viện. Vừa nghĩ đến chuyện đó, sống lưng nó còn lạnh toát. Xuất hồn... hình như người ta gọi là xuất hồn. "Ha ha" Minh cười trong lòng. Âu cũng là một kinh nghiệm lạ thường.

Chợt nhìn con chó trước mặt đang lò dò dí mũi sát đất ngửi ngửi bãi phân cách mình vài mét. Minh hừ một tiếng định dọa nó chạy đi. Đột nhiên nó thấy mắt mình hoa đi, cơ thể như trượt dài về phía trước. Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì một mùi hôi thối kinh khủng sộc vào mũi làm Minh muốn nôn mửa. Nó mở choàng hai mắt. Một cảnh tượng không thể tin được hiện ra. Toàn một màu đen trắng trước mặt. Hình ảnh trước mắt như được chiếu qua một cái tivi không màu cổ lỗ sĩ. Đây là... Minh trợn tròn hai mắt nhìn đống bầy nhầy trước mặt. Phân... mẹ kiếp... Oẹ...

Lúc này nếu có ai ngoài sân bóng sẽ rất ngạc nhiên. Thằng Minh thì cơ thể cứng đờ, hơi chồm về phía trước. Một con chó cứ chạy cuồng cuồng xung quanh, vừa chạy vừa khạc nhổ liên hồi.

"Không thể nào... Chuyện này không thể nào... " Minh gào la, nhưng âm thanh nó phát ra qua cuống họng con chó chỉ là tiếng ẳng ẳng đơn thuần. Nó đã biết chuyện gì xảy ra với mình. Chó là loại động vật thị giác đơn sắc, hay còn gọi là mù màu. Nhớ lại chuyện đó, còn thấy chính cơ thể mình đang ngồi cứng đờ bên cạnh. Minh liền khẳng định một sự thật kinh hoàng. Nó đang nhập hồn vào một con chó, lại càng khốn nạn là chó hoang ghẻ tróc đầy mình.

"Không.... không được... Ta phải..." Nó vô thức điều khiển thân thể con chó chạy từ xa lao thẳng vào lồng ngực của chính cơ thể mình. Một cảm giác như trời đất xoay chuyển. Minh mở bừng hai mắt, hét lên:

- Ta phải trở về...

Tiếng la của nó vang vọng cả sân bóng. Nó bừng tỉnh nhìn quanh. Quan cảnh xung quanh đã có đầy đủ màu sắc như ban đầu. Chưa kịp hoàn hồn thì một mùi hôi hôi xông vào mũi nó. Minh nhìn xuống, há hốc miệng nhìn con chó ghẻ lông lá trụi lũi đang ngơ ngác trong lòng.

- Mẹ nó....

- Ẳng...

Minh bực mình ném con chó đi thật mạnh. Tội nghiệp con chó chưa kịp tỉnh táo té cắm đầu xuống đất. Sau khi kêu lên một tiếng đầy u oán, con chó chạy mất dạng.

Vừa về đến nhà Minh lao ngay vào phòng tắm. Nó tẩy rửa thật kỹ cơ thể mình, vậy mà mùi bãi phân và con chó ghẻ cứ quanh quẩn trong mũi nó.

Vừa tắm xong, nhìn lên cầu thang, Minh thấy cửa phòng chị Ngọc Nga hơi hé mở. Định quay đầu bước thẳng ra phòng khách, nhưng trời xui quỷ khiến thế nào hai chân Minh cứ muốn bước đến bậc thang. Không được… nhìn chút thôi, không sao… không được… Trong đầu Minh như có hai giọng nói mâu thuẫn lẫn nhau. Hai chân nó vẫn lò dò bước lên cầu thang. Thường ngày chỉ được trải chiếu ngủ ở góc quán ăn, đối với Minh khu vực cầu thang này như là cấm địa bất khả xâm phạm. Vậy mà hôm nay như có quỷ dẫn đường, nó cứ bước lên từng bậc từng bậc…

Đến trước cửa phòng chị Ngọc Nga, một mùi thơm thoang thoảng mát lạnh từ khe cửa làm tim nó đập rộn ràng. Hai tay nắm chặt đã rịn ướt mồ hôi. Áp sát người vách tường, từ từ nghiêng về phía khe cửa, nhìn vào trong. Đây là lần đầu tiên Minh nhìn thấy bên trong phòng ngủ của chị Ngọc Nga. Thật đẹp ah. Tường sơn hồng nhạt. Rèm cửa hồng phấn phất phơ… khi ánh mắt Minh đảo qua chiếc giường giữa phòng, hơi thở nó liền tắt nghẽn. Chị Ngọc Nga đang nằm sấp trên giường học bài, đưa lưng về phía cửa. Giữa hai cánh tay chị đang chống người là một cuốn vở mở rộng. Trên người chị mặc một chiếc váy ngủ dài mỏng manh. Hai chân chị đưa lên tinh nghịch qua lại trong không khí làm mép váy rũ xuống lộ ra hai cặp đùi tròn trịa trắng muốt.

Minh thấy cổ họng mình khô khan nóng bỏng. Ánh mắt nó dán chặt vào khoảng đen nhỏ khép mở giữa cặp đùi đung đưa của chị Ngọc Nga. Phải chi… phải chi hai chân chị mở rộng ra một chút. Một chút nữa thôi…

Khúc thịt giữa hai chân Minh lại thức tỉnh, to lớn từ từ đội thẳng cái quần cộc nó đang mặc. Như bản năng mách bảo, Minh vô thức cho tay vào quần nắm chặt. Một cảm giác mê ly khó tả lần đầu tiên nó biết đến. Hơi thở nó nặng nề một cách không kiểm soát được…

  • Ai ?!
Tiếng la bất ngờ của chị Ngọc Nga vang lên làm cả người Minh giật bắn. Nó nhanh như cắt rụt người lại. Quay phắt người lao nhanh ra phía cầu thang.
  • Thằng Minh kiaaaa… Đứng lại.
Chưa kịp lao đến cầu thang thì tiếng gọi giật như ra lệnh của chị Ngọc Nga vang lên sau lưng. Cả người Minh như trúng niệm kim cô chú liền cứng đờ tại chỗ. Từ nhỏ nó lớn lên nó đã bị răn đe như một con thú hoang thuần chủng. Không biết cãi lời, chỉ có phục tùng.
  • Quay người lại…
Giọng nói đầy nghiêm khắc của chị Ngọc Nga làm Minh rùng mình. Nó chậm chậm quay người lại… Tiếng bước chân nhẹ nhàng của chị đến gần lại như âm thanh của tử thần vang lên trong tai nó. Minh nín thở, hai mắt nhắm chặt… mặt nó lạnh buốt chờ đợi những cái tát trời giáng.

  • Lần trước chưa tính… còn lần này nữa… thật quá lắm rồi… quá lắm rồi

Ngược lại suy nghĩ của Minh, không có một cái tát nào, chỉ có hơi thở phì phì và giọng nói nghiến răng trèo trẹo bực tức của chị Ngọc Nga.

  • Em… em xin lỗi… - Minh cúi thấp đầu, miệng lúng búng nói nhỏ.
  • Hừ… xin lỗi mà được sao ?! Mới tí tuổi đầu đã… đã...
Ngọc Nga nghiến răng tức giận. Không hiểu sao nhìn cái cái đầu cúi thấp tội nghiệp của Minh càng làm nàng giận hơn. Thằng nhỏ này trước đây rất ngoan ngoãn… Nhiều khi nàng thấy mẹ thật sự bóc lột sức lao động của Minh một cách quá đáng mà áy náy với nó. Vì vậy rất nhiều lần Ngọc Nga lén giữ phần đồ ăn của mình để cho nó. Vậy mà nó còn dám lén xem mình tắm… Lần đó Ngọc Nga giận run người, muốn đi mách mẹ. Nhưng nó lại bị sét đánh sống chết không rõ, sau đó nàng lại nguôi ngoai mà nghĩ lại. Ngọc Nga sợ Minh bị ba mẹ mình đuổi ra khỏi nhà thì không biết phải xoay sở thế nào. Ngọc Nga nghiến răng nhìn khắp người Minh. Chợt thấy hai bàn tay nó lúng túng che trước quần như giấu giếm gì đó, nàng gắt lên:

  • Bỏ tay ra… làm cái gì che che đậy đậy ?!
  • Em… không được…
  • Bỏ tay raaaa…
Tiếng hét của chị Ngọc Nga làm Minh giật bắn mình, hai tay rụt vội về. Vật được che chắn nãy giờ như một cái lò xo nén bật tung ra đung đưa tạo ra một mũi nhọn đồ sộ dưới lớp vải quần.

  • Ah…
Ngọc Nga há hốc che kín miệng. Hai mắt nàng nhìn vào khối u lù lù to lớn giữa hai chân Minh, gương mặt bất giác đỏ bừng lên.

Dù ăn uống không phải quá đầy đủ, dù làm việc quần quật cả ngày không ngớt tay, dù cơ thể mười bảy không to cao như con người ta nhưng cái vật giống đàn ông của thằng Minh lại không hề nhỏ. Ngọc Nga thất thần, ánh mắt nàng còn thấy cả điểm nhọn nhô ra trên quần Minh còn ướt ướt dinh dính… Mặt nàng đỏ lựng như nhỏ nước.

  • Đồ… đồ biến thái… - Ngọc Nga gắt lên, vội quay người lao vào phòng.

Nhìn cánh cửa phòng chị Ngọc Nga đóng sập lại, thằng Minh thở phào chợt thấy lưng áo mình ướt đẫm sợ hãi. Thật hú hồn. Nhưng nhớ đến ánh mắt thẫn thờ của chị tập trung vào khối u giữa hai chân mình lòng nó như dâng lên một khoái cảm kì lạ. Thứ khoái cảm lâng lâng chưa bao giờ biết đến.

Chiều ngày hôm đó đang chờ ông bà chủ về thì nhà lại có khách. Một kẻ mà Minh ghét cay ghét đắng. Thằng Tùng, cháu họ hàng xa bên ngoại của bà chủ. Thằng Tùng lớn hơn Minh hai tuổi, học cùng trường với chị Ngọc Nga. Một thằng công tử bột đúng nghĩa đen, ăn trắng mặc trơn thích ra vẻ bề trên.

  • Ê… Ông bà chủ mày đâu rồi ?! Quán nay nghỉ ah.
Nghe cái giọng xấc xược của nó, Minh chỉ biết nghiến răng trả lời:
  • Ông bà đi Vũng Tàu. Ở nhà còn mình chị Nga học bài… trên lầu.
Vừa thấy ánh mắt thằng Tùng sáng lên mừng rỡ, Minh suýt đưa tay vả miệng mình. Một trong những lý do Minh ghét thằng Tùng là nó thường tìm đủ lý do ve vãn chị Ngọc Nga. Dù nói hai bên là họ hàng, nhưng truy ra thì đại bác bắn cũng không tới ah. Vậy mà chính mình lại buột miệng…

Thằng Tùng hơi nhướng mắt nhìn về phía cầu thang, lại liếc qua người Minh. Nó như nghĩ ra một kế nhỏ, nói nhanh:

  • Được rồi… mày ở đây trông xe cho tao. Tao lên nói chuyện với Ngọc Nga... Xe tao mà mất thì mày liệu hồn.
Nhìn thằng Tùng đi nhanh lên lầu, Minh nghiến răng ken két. Nó đưa chân đá vào bánh chiếc xe SH mới cáu bên cạnh. Tại sao bắt mình trông xe chứ ? Không phải chỉ cần dắt vào đóng cửa lại là xong sao ? Nghĩ là làm. Minh nắm lấy tay lái chiếc xe lên. Không được. Thằng con hoang kia đã khoá cổ xe.

Minh thở dài, ngồi dựa vào yên xe hơi thẫn thờ. Ngày ngày làm việc ở quán. Nhìn qua bao nhiêu cặp đôi nam nữ chở nhau trên những chiếc xe máy đắt tiền. Đối với Minh, một chiếc xe máy như này là ước mơ xa vời mãi mãi không bao giờ đạt được. Nhưng hôm nay dù được ngồi lên chiếc xe mơ ước nhưng tâm trạng của Minh vẫn không thấy thoải mái. Nó cảm giác như có chuyện gì đó bất thường sắp xảy ra. Nhìn lên lầu rồi nhìn xuống chiếc xe, ánh mắt mờ mịt của Minh chợt ánh lên một sự kinh hoàng. Đây là một âm mưu… Thằng Tùng khoá cổ xe bên ngoài để ngăn chặn Minh có thể vào nhà và phát hiện ra điều gì đó.

  • Thằng con hoang… nó dám…

Minh bỏ mặc chiếc xe, nghiến răng trèo trẹo lao nhanh lên lầu. Trong đầu nó chị Ngọc Nga như một nữ thần chỉ được nhìn từ xa không thể mạo phạm. Vậy mà có kẻ đang âm mưu…

"Buông raaaa… Ba Mẹ tôi sắp về đó…"

"Không sao… lúc đó gạo nấu thành cơm rồi… vậy Nga gả cho tôi vậy nha… Ha ha…"

"Không… khốn nạn… ai gả cho anh…"

"Đừng mà… cứu tôi… ai…"

Đến trước cửa phòng chị Ngọc Nga, nghe tiếng la hét giằng co bên trong làm máu cả người Minh sôi lên. Nó nghiến răng co chân hết sức đạp mạnh vào cánh cửa đóng chặt.

"Rầm…"

"A…"

Ổ khoá cửa mở tung ra. Nhưng cánh cửa gỗ lại như va phải vật nặng gì đó phía sau bật mạnh trở lại. Minh nghe loáng thoáng tiếng kêu đau đớn và âm thanh uỳnh uỵch nặng nề như cơ thể ngã nhoài xuống sàn nhà. Sau hai giây bần thần, Minh đưa bàn tay gầy guộc đen nhẻm lên đẩy cánh cửa mở ra. Cảnh tượng bên trong lại không hoàn toàn giống nó đã tưởng tượng trong đầu.

Chị Ngọc Nga mặt mũi đầy nước mắt, áo ngủ xộc xệch kéo rách một bên lộ ra nửa bầu vú căng tròn với vài vết mẩn đỏ. Ánh mắt chị ngơ ngác như chưa hết choáng váng nhìn thân hình thằng con trai nằm sấp mặt bên cạnh. Thằng Tùng nằm thẳng đơ ngất xỉu vì bị cánh cửa xô mạnh vào sau đầu.

  • Chị… chị có sao không ? - Minh ấp úng hỏi, tim nó còn đập nhộn nhạo thật nhanh.
Chị Ngọc Nga lắc đầu, lau nước mắt trên mặt nhìn Minh cảm kích. Nhưng Minh chưa kịp thở phào thì ánh mắt khủng hoảng của chị Nga làm nó sững người. Nhìn theo ánh mắt chị, Minh muốn ngừng thở vì phát hiện từ vị trí đầu của thằng Tùng có một vũng máu. Một vũng máu đang lan rộng ra từ từ trên sàn nhà…

  • Minh ơi… nó… nó chết rồi sao… - Chị Ngọc Nga che miệng hốt hoảng, cả người lùi nhanh ra sát chân giường.
  • Không… không thể nào… - Minh thì thào, nhìn chằm chằm vào mái tóc đen ướt sũng mùi máu của thằng Tùng.
Như nhớ đến khả năng nào đó, Minh vội nhìn vào sau cánh cửa. Nó thẫn thờ chết đứng. Ánh mắt nó nhìn thấy rõ một cây đinh đóng ngược trên cánh cửa dùng để móc quần áo.

"Thằng Minh đâu…"

Ngay giây phút khủng hoảng nhất trong đời, Minh lại nghe được tiếng gọi quen thuộc làm nó kinh hoàng. Hai chân nó như nhũn ra, ngã quỵ trên sàn, cả người run lẩy bẩy như một tử tù chờ đợi đao phủ bước đến.

"Thằng Minh… Mẹ… không trông xe trông cửa hết vậy hả ?!..."

Khi thằng Minh xem như buông xuôi phó mặc cho số phận thì bất ngờ Ngọc Nga vùng người dậy. Chị lao đến bên chiếc túi xách đi học, hai tay run lẩy bẩy vội vã rút ra một nắm tiền. Đút nhanh nắm tiền vào hai bàn tay lạnh buốt của thằng Minh, chị nói gấp:

  • Chạy… chạy đi… đi đâu đó vài ngày rồi về…
Minh ngơ ngác nhìn chị lại nhìn nắm tiền nhàu nát trong tay. Cảm giác nó như tê liệt. Nó còn không cảm nhận được đây là lần đầu tiên chị Nga nắm tay nó. Ánh mắt nó hơi biến chuyển, nửa vui vẻ lại nửa tuyệt vọng.

  • Không sao đâu… chị sẽ nói do chị tự vệ… chạy nhanh đi… không thì chết…

Chị Ngọc Nga không chần chờ được nữa, mím môi lôi cả người thằng Minh đứng lên. Chị mở cửa ban công phòng, đẩy nó ra ngoài rồi khoá lại. Với khu vực nhà liền kề san sát như này từ ban công nhảy qua mái nhà hàng xóm rất dễ dàng.

"Trời ơi… Thằng Tùng… nó… nó bị sao ?!"

"Mẹ… nó muốn hiếp… hiếp… con. Con chỉ đẩy nó ra… rồi…"

"Gọi xe cấp cứu… gọi xe cấp cứu mau… Thằng Minh đâu ?!"

"Minh… nó đi đá banh rồi".

Tiếng la hét hoảng hốt cùa bà chủ, giọng nói run rẩy của chị Ngọc Nga lọt vào tai Minh cứ văng vẳng xa dần. Đứng thừ người ngoài ban công, đầu óc nó trống rỗng không gợi lên được một tia suy nghĩ gì.

"Phải đi sao ? Mà đi đâu ?"

Câu hỏi này đã không biết bao nhiêu lần Minh tự đặt ra cho mình nhưng đến nay vẫn không có lời giải đáp. Như vô thức thúc đẩy thằng Minh bắt đầu bước đi. Nó leo qua ban công phòng chị Ngọc Nga, nhẹ nhàng đặt chân lên mái tôn nhà bên cạnh. Từ mái nhà này, nó tiếp tục bước nhanh qua mái nhà khác. Mặc kệ cái nắng chiều đổ lửa trên đầu, mặc kệ cảm giác nóng rát của hai lòng bàn chân trần trên mái tôn hoen rỉ. Nó đi đang đi về cuối xóm… Nơi đó là cái khoảng đất trống nó thường đá banh. Thành phố này có thể rất to lớn đối với mọi người, nhưng với thằng Minh nó rất nhỏ bé. Chỉ có nhà ông bà chủ và miếng đất trống đá banh.

  • Ah cái thằng này… mày làm gì trên đó ?!
Vừa tuột ống thoát nước từ mái nhà xuống tới đất tiếng la bất ngờ của một người phụ nữ làm Minh giật thót người hoảng sợ. Như phản xạ tự nhiên của một con thú đang trốn chạy, nó vụt lao đi thật nhanh. Thấy nó chạy người phụ nữ kia càng đinh ninh Minh đã làm chuyện gì đó không muốn người biết. Bà ta càng hét lớn hung tợn.

"Đứng lại… chặn nó lại… bắt nó…"

Người đi đường đều quay ngoắt lại nhìn theo. Vài thanh niên bắt đầu hưởng ứng la hét đuổi theo Minh. Tiếng bước chân, tiếng la hét vang dậy cả con phố làm Minh hoảng loạn thật sự. Nó băng người lao vụt ra đường trong tiếng la hốt hoảng của mọi người. Đứng giữa đường, đầu óc nó hỗn loạn với đủ thứ âm thanh gầm rú không thể phân biệt. Tiếng người la hét, tiếng chửi mắng, tiếng bánh xe thắng gấp và cả âm thanh inh ỏi như một chiếc xe cấp cứu đang lao đến.

"Ầm…"

Đó là âm thanh cuối cùng Minh nghe thấy. Như một cánh cửa sập mạnh ngăn chặn tất cả âm thanh hỗn tạp bên ngoài. Minh thấy cả người mình nhẹ bẫng bay bay. Ánh sáng trước mắt nó nhoè đi. Cả người như lướt xuyên qua không gian… Vài tiếng nói lo lắng nức nở vang lên bên tai.

"Có tai nạn phía trước… chúng tôi e rằng không đến bệnh viện kịp rồi. Tim đã ngừng 6 phút… Thật xin lỗi…"

"Không… Không… tôi không chấp nhận lời xin lỗi… các anh phải cứu nó… phải cứu nó..."

"Minh ơi… hu hu… Minh ơi, đừng đi mà…"

"Khoan đã… hình như… lại có mạch đập…"


 
Chỉnh sửa lần cuối:

69deluxe

Đại Gia Lầu Xanh
The VIP
LX Credits
10,426
USD
0
Tham gia
7/4/06
Bài viết
1,154
Được thích
14,807
Mình viết truyện bằng điện thoại, đăng lên cũng bằng điện thoại nên có nhiều gạch đầu hàng bị lỗi do app rất mất thời gian để sửa. Anh em thông cảm nha.
 

picenra

Đại Gia Lầu Xanh
Verified
LX Credits
531
USD
0
Tham gia
4/3/12
Bài viết
2,059
Được thích
935
Giới tính
Nam
Lâu lắm rồi bác 69 mới trở lại, cảm ơn bác nhiều nhé, bác đóng góp cho diễn đàn toàn truyện hay.
 

BooInLove

♡♧♡ King of Hell ♡♧♡
The VIP
LX Credits
20,874
USD
0
Tham gia
27/7/18
Bài viết
3,095
Được thích
25,183
Giới tính
Nam
Bác ơi chỉnh font chữ nhỏ lại đc hok ? To quá đọc hơi nhức mắt ah
@69deluxe
 

Private68

Còn Bú Sữa Mẹ
Verified
LX Credits
160
USD
0
Tham gia
14/11/16
Bài viết
23
Được thích
110
Giới tính
Nam
Mình viết truyện bằng điện thoại, đăng lên cũng bằng điện thoại nên có nhiều gạch đầu hàng bị lỗi do app rất mất thời gian để sửa. Anh em thông cảm nha.
Không sao bác ơi, bác cứ ra đều cho anh em là OK.
 

THE•JOKER

If you’re good at something, never do it for free
Super VIP
LX Credits
106,382
USD
0
Tham gia
27/8/09
Bài viết
12,910
Được thích
112,728
Giới tính
Nam
Mình đã chỉnh font chữ 4 cho dễ đọc nhé tác giả.Chúc tác giả ra đều tay cho anh em thêm 1 siêu phẩm thưởng thức :emoji_thumbsup:
Thanks mod yêu có tâm nhé
 

Gadaubac7x

Đại Gia Lầu Xanh
Verified
LX Credits
21,632
USD
0
Tham gia
17/12/20
Bài viết
2,297
Được thích
22,758
Giới tính
Nam
Chào mừng Idol đã trở lại .
Riêng về thể loại hình sự +18 thì bác 69deluxe là một tác giả mà già đây thích nhất . Cùng chờ đón một siêu phẩm mới từ ngòi bút của Idol. :D
 

Lenhatha

Thiếu Gia Lầu Xanh
Verified
LX Credits
799
USD
0
Tham gia
17/1/19
Bài viết
679
Được thích
1,321
Giới tính
Nam
Chào mừng Idol đã trở lại .
Riêng về thể loại hình sự +18 thì bác 69deluxe là một tác giả mà già đây thích nhất . Cùng chờ đón một siêu phẩm mới từ ngòi bút của Idol. :D
Xin các tác phẩm hay của ông tác nẻ cái .Gợi ý vải bộ full rui
 
Bên trên Bottom